MAI A LÊN TIẾNG VỀ VẤN NẠN HIẾP DÂM

Liên tiếp trong thời gian vừa qua, những vụ án hiếp dâm, dâm ô, xâm phạm tình dục trẻ em đã bị phanh phui. Gây ra nhiều những lo lắng cũng như bức xúc trong dư luận. Vừa qua, MAI A Group với sự dẫn đầu của bà Trương Thị Thanh Mai – Giám đốc truyền thông đã nhiều lần lên tiếng trên báo Phunuonline.com.vn về vấn đề nhức nhối liên quan dến xâm hại tình dục trẻ em. Theo quan điểm của những người làm báo chí, truyền thông như chúng tôi, việc lên tiếng đấu tranh với cái xấu, cái ác là trách nhiệm của công dân, của những người làm báo chí để xây dựng một xã hội văn minh, an toàn cho trẻ thơ.

Sau khi đọc bài báo về K.A, bé gái bị cha xâm hại thường xuyên, mỗi ngày đến mất nhân tính, MAI A group và những cá nhân của chúng tôi đều hết sức phẫn uất. Việc một người cha ruột hành hạ con gái mình bằng tình dục như thế, mỗi ngày, bất chấp làm con đau đớn, chảy máu… thì hình như đó không phải là một con người, đừng nói chi đến hai chữ “người cha”.

Chúng tôi lên tiếng, không chỉ vì đang nắm trong tay quyền lực của công cụ truyền thông. Chúng tôi lên tiếng khi nhìn vào hệ thống các trung tâm bảo vệ trẻ em trải dài trên khắp đất nước và tự hỏi họ ở đâu, họ làm gì? Những lời thăm hỏi khi mọi chuyện đã qua. Vài tờ đơn trình bày khi nỗi đau đã dường như khô lại, dính chặt trong trái tim, tâm hồn em liệu có làm được gì? Họ vẫn thế. Từ bao nhiêu năm tháng qua, họ vẫn luôn là người đến sau… Chỉ khi sự đã rồi, chỉ khi nỗi đau đớn đã chồng chất, chỉ khi nạn nhân phải tìm đến cái chết để kêu oan… Họ có trách nhiệm gì trong những nỗi đau mà các em gái như em đang trải qua. Tôi không biết, và có lẽ chính họ cũng không biết.

Tác giả Khánh Mai đã viết trên bài báo trên Báo Phụ nữ tại đường link: http://phunuonline.com.vn/gia-dinh/nguoi-me-trong-cau-chuyen-con-gai-bi-cha-ruot-hiep-dam-dung-do-loi-cho-muu-sinh-129406/ rằng: Trong “Vợ chồng A Phủ” của Tô Hoài có câu: “Ở trong cái khổ, Mị quen khổ rồi”. Có những đứa trẻ có thể mãi mãi lớn lên mà không hiểu được ngoài kia sẽ có nhiều hơn những điều tươi sáng, rực rỡ đang đợi chúng nếu ta không vẽ ra cho chúng một tầm nhìn. Vậy nên, những người mẹ hãy là người dẫn đường mạnh mẽ kéo con ra khỏi vùng tối chứ đừng là người phủ thêm lên con trẻ tấm chăn tăm tối của cam chịu.

Có những nỗi đau mãi mãi được giấu kín, và có những đứa bé bị xâm hại mãi mãi chìm đắm cuộc đời mình trong vực sâu, ngây thơ tự hỏi: “Thế giới này chỉ là bấy nhiêu đó thôi sao”.